Gia Đình Phật Tử Việt Nam

https://www.giadinhphattu.vn


Góc vườn Lam

CÂU CHUYỆN “NHỎ” BÀI HỌC “LỚN” Tâm Giới Phan Ngọc Thảo
 
                     Chuyện thứ nhất:            CHÚ KHỈ VÀ CON DẾ.
 
      Đàn khỉ đang vui đùa trên khóm cây. Một nhóm người tiến đến trong tay họ là những trái dừa hết nước đã được khóet lỗ , có vài con dế trong đó. Bọn họ tỏ ra thân thiện và thả những trái dừa lăn tròn trên đám cỏ, sau vài phút cảnh giác ,bầy khỉ lao xuống khám phá tìm mồi… lạ thay 1/3 bầy khỉ  mỗi con đều mang dừa bị bắt vì không chạy được
     Thì ra , các chú khỉ tội nghiệp  thò tay bắt dế và tay nắm chặt lại… nắm tay không rút ra được khỏi trái dừa  .. và thế là chú thành nạn nhân của con người.
     Bài học cho loài khỉ : vì tiếc ,  “nắm chặt” con mồi mà mất cuộc sống an vui cùng đồng loại
     Bài học cho cho chúng ta: Nếu không biêt “buông xả” đúng lúc ta sẽ ân hận suôt đời, có khi phải trả giá bằng cuộc sống.
 
Chuyện thứ hai:            HÃY THẬN TRỌNG KHI PHÊ PHÁN
 
    Trại huấn luyện liên cấp A Dục 5 -  Huyền Trang 3 do Ban Hướng dẫn PB GĐPT Quảng Ngãi tổ chức vào các ngày  19.20.21/7/2013 tại Tổ đình Quang Lộc (xã Nghĩa Hòa huyện Tư Nghĩa - Quảng Ngãi)  cổng trại thật hoành tráng được chư Tôn đức và quan khách khen ngợi, hai bên cổng chính  trang trí mỗi bên 4 chữ cắt bằng xốp trắng khá đẹp:
       TRAU GIỒI  GIỚI  ĐỨC
       PHÁT HUY ĐẠO LỰC
    Ban tổ chức và Ban quản trại rất tâm đắc vì 4 chữ đầu rất phù hợp với kỷ luật của trại sinh A Dục  và 4 chữ sau phản ảnh được tính tự quản , tự giác của trai sinh Huyền Trang
    Thế nhưng sau trại  có một vài người phản ảnh   chỉ có  giồi chó, giồi bò  ,  viết TRAU GIỒI là sai phải viêt TRAU DỒI mới đúng, phê bình nặng lời  ban tổ chức.  Vậy ai đúng, ai sai? Câu trả lời : không ai sai cả, ai cũng đúng cả,
  Xin lý giải:
  • Ban tổ chức trại đúng vì tra cứu tự điển Nhà xuất bản Giáo dục  1972
      -    Người phê bình đúng vì tham khảo tự điển của GS Nguyễn Như Ý 2010 có điều người ta thường viết dồi chó,dồi bò chứ không viết như trên.  Sở dĩ đều đúng vì 2 lý do sau: - Tự điển chính tả thông dụng của Nguyễn Kim Thản xuất bản 1984 thì viết trau dồi , nhưng khi tra cứu  giồi thì tác giả cho biết cách ghi chính tả giồi hay dồi là như nhau, lý do tiếp theo chúng tôi tra cúu tự điển trên mạng  thì TRAU GIỒI  hay TRAU DỒI cùng một nghĩa.
   Chữ Hán – Việt  rắc rối như vậy đấy     …. các bạn ạ !
Quày bán nước giải khát, thức ăn nhẹ phục vụ cho Trại sinh thì treo tấm bảng “ Căng tin” hoặc “Căn tin” đều đúng cả, chẳng có gì phải tranh cải.
   Bài học cho chúng ta:    Đừng vội phê phán khi chúng ta chưa biết kỹ…, đừng xúc phạm làm mất sự hoà ái  vì cái ta biết là hữu hạn, điều ta chưa biết là vô hạn. 
 


Chuyện thứ ba: KHOAN DUNG LÀ SỰ GIÁO DỤC KHÔNG NÓI THÀNH  LỜI   
                   
     Một vị Thượng toạ vừa mở cửa chùa bước ra thì đụng ngay người râu quay nón tên Lưu, cặp kính của vị Thượng tọa rơi vỡ vụn  và mắt bị bầm tím . Lưu đã không xin lỗi mà còn lớn tiếng quát:Ai bảo ông đeo kính làm gì? Vị sư nghĩ bụng:
     - Pháp trên  đời do nhân duyên hoà hợp sinh ra, có duyên lành cũng có duyên xấu, để giải quyết chướng duyên chỉ có đối xử bằng lòng từ bi.. . vì thế ta chấp nhận sự việc với tấm lòng hoan hỷ. Lưu thấy vị thấy  đáp lại sự vô lý của mình bằng nụ cười từ bi của vị Thượng tọa  thì kinh ngạc hỏi:
  • Này , sao ông không tức giận?
Vị Thượng toạ khai ngộ:
       - Tức giận vừa không gắn được cặp kính đã vỡ,vừa không xoá được vết bầm trên mắt ta. Vả lại nếu ta tức giận mắng chửi anh hoặc động đến chân tay, ắt gây ra cãi vã lớn hơn thậm chí hại đến thân mà vẫn không hoá giải được sự việc. Nhìn nhận sự việc nầy bằng quả báo nhân duyên thế gian, nếu ta mở cửa sớm hoặc muộn hơn một chút sẽ tránh được sự va chạm nầy.. . có lẽ sự va chạm nầy đã hoá giải duyên xấu  giữa chúng ta trước kia. Ta cảm ơn anh đã giúp ta giải trừ được nghiệp chướng
        Lưu nghe xong  rất cảm động hỏi thêm đôi điều về Phật Pháp và lên đường…Bẵng đi một thời gian , một hôm vị sư nhận một bức thư kèm theo ngân phiếu 10 triệu VN đồng.   Bức thư viết: “Rất cảm ơn thầy đã khai sáng cho con, hôm đó nhờ đụng phải thầy mà sau nầy con đã cứu được 3 sinh mạng. Sự thể là thế nầy:  một hôm đi làm con quên cặp tài liệu nên quay về nhà lấy,  không ngờ bắt gặp vợ con đang hú hí với ngươi đàn ông khác. Con rất tức giận, chạy vào bếp cầm dao định giết họ sau đó tự sát để chấm dứt mọi chuyện. Không ngờ người đàn ông đó kinh hoàng quay đầu lại,cặp kính đeo mắt rơi xuống đất vỡ toang… con bỗng nhớ đến sư phụ từ bi” và câu nói của thầy “Tức giận không giải quyết được vấn đề”  giúp con bình tỉnh lại và thấy rằng oan nghiệp nầy phần lớn do con gây ra… Con đã tha thứ tất cả. Hiện nay cả nhà chúng con sống hạnh phúc hòa thuận, công việc làm ăn thuận lợi. Sự khai ngộ của thầy đã thay đổi nhận thức của con. Để cảm ơn ân đức của thầy con xin dâng tặng thầy 10 triêu.  3 triệu đền cặp kính cho thầy, 7 triệu để thầy cầu nguyện hoá giải nghiệp chướng cho gia đình chúng con và bố thí cho người người nghèo nhân mùa VU LAN báo hiếu…
Vị sư đón nhận lời thỉnh cầu của Lưu với lòng hoan hỉ… và không lâu sau đó cả nhà anh đã đến chùa quy y Tam Bảo.
   Ý nghĩa lớn:   Sự khoan dung là sự giáo dục không cần nói thành lời một người không chịu tha thứ cho người khác là không giữ đường lùi cho mình vì mỗi người đều có lúc phạm sai lầm  và cần người khác tha thứ
 
                               ( Phỏng theo sách: Để giành lấy cơ hội bạn chỉ có 3 giây)

Tác giả bài viết: Tâm Giới Phan Ngọc Thảo

Nguồn tin: GĐPT Quảng Ngãi

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây